PDA

View Full Version : Đời này ta còn được gặp bố mẹ mấy lần?


thaison0803
02-06-2008, 01:26 PM
Có người mỗi năm chỉ về thăm bố mẹ được một lần. Nếu bố mẹ còn sống được 20 năm nữa thì họ cũng chỉ được gặp 20 lần. Nhưng với nhiều người, bố mẹ có thể còn sống trên đời này khoảng 10 năm nữa thôi, vậy là chỉ còn 10 lần gặp mặt bố mẹ. Khoảng thời gian bố mẹ còn trên đời này của mỗi người có thể ngắn hơn nữa; chắc có người trong chúng ta không dám nghĩ tiếp!

Chủ đề xoay quanh câu chuyện của một chàng trai từ miền quê tới thành phố xa xôi lập nghiệp. Sau khi học xong, anh ở lại thành phố và bắt đầu đi làm. Rồi thời gian trôi đi; 5 năm liền anh không về quê thăm bố mẹ được một lần.

Mới đây, anh đón được bố mẹ mình đến sống cùng mình ở thành phố thì không lâu sau, người mẹ được phát hiện là bị ung thư giai đoạn cuối. Theo lời bác sĩ, thời gian cho mẹ anh chỉ còn khoảng 1 năm, và khoảng thời gian đó đang từ từ ngắn lại khi mỗi ngày trôi qua...

Giờ đây, ngoài lúc đi làm, anh dành tất cả thời gian còn lại để ở bên mẹ mình. Anh nhớ lại tất cả những gì mà bố mẹ đã dành cho anh từ thuở ấu thơ và nhận ra rằng mình thật có lỗi với bố mẹ. Lúc này, anh mới thấy được sự quý giá của những khoảnh khắc được ở bên bố mẹ mình.

Trên đất bạn (Trung Quốc) mà sao nghe câu chuyện lại thấy giống với cuộc sống đang diễn ra trên quê hương mình đến vậy! Đời này ta sẽ còn được gặp bố mẹ mình bao nhiêu lần? Chàng trai kia cũng sẽ giống như đa số chúng ta. Nếu như mẹ anh không lâm bệnh nặng, cuộc sống cứ đều đều trôi qua thì anh cũng chẳng thể nào nhận ra được những gì quý giá đang dần rời bỏ mình.

Xã hội không ngừng phát triển, cuộc sống ngày càng nhiều áp lực. Mỗi người đều mải lo cho sự nghiệp và cuộc sống bề bộn của mình: Bàn chuyện làm ăn, tìm kiếm cơ hội, quan hệ xã hội, thù tiếp khách khứa bạn bè, rồi học thêm cái này cái kia... Nhiều người ở xa quê, mỗi năm chỉ về thăm bố mẹ được một vài lần. Nhưng cũng có người sống gần bố mẹ ngay trong cùng một thành phố mà cũng chẳng có thời gian tới thăm bố mẹ được vài lần trong năm.

Chúng ta có thực sự là bận đến mức không còn thời gian để giành cho bố mẹ mình không? Có phải như thế thật không nhỉ?

Nhớ có lần bạn tôi cũng đã hỏi: "Mỗi năm anh về thăm bố mẹ được mấy lần?". Nhưng lúc đó tôi cũng không để tâm, chỉ trả lời là "hai, ba lần gì đó" rồi chẳng nghĩ ngợi gì nữa. Mới đây thôi, ngồi trò chuyện cùng anh giám đốc công ty, anh ấy bảo "các cụ cứ thích tất cả các con ở loanh quanh đâu đấy không xa nhà mình để khi muốn là gặp được ngay mới thoả". Tôi nghe xong cũng cười đồng ý rồi chẳng nghĩ ngợi gì nữa.

Lúc trước tôi chẳng hiểu sao cứ mỗi dịp có một trong 3 anh em về thăm nhà là y như rằng, mẹ tôi lại hỏi sao cả mấy đứa không cùng về, hay là "chúng nó bận việc không về được à?". Tôi chỉ cười mẹ tôi sao hay "thắc mắc" vậy, rồi cũng chẳng nghĩ ngợi gì nữa...

Còn bây giờ thì tôi cũng đang nghĩ: Đời này mình còn được gặp bố mẹ bao nhiêu lần?

Lê Đào Trung Tân (FPT FIS HCM)

ekmapt
02-06-2008, 03:38 PM
Hic, đọc xong thấy nhớ mẹ quá, chắc tuần này phải về với mama thôi :X

ekmapt
02-06-2008, 03:44 PM
Đêm qua nằm mơ mà rớt cả nước mắt trong giấc mơ...

Mơ thấy những người đã từng trẻ tuổi đến lúc phải già đi...già là đi không vững, tóc bạc, da nhăn...
Mình đang là người trẻ tuổi, nhưng đến lúc nào đó sẽ già, sẽ nhìn lại những seri ảnh thời thanh xuân mà nghĩ, mà nhớ, mà tiếc, mà khóc...
Ai cũng sẽ phải già, cũng sẽ phải ra đi mãi mãi...nhưng có những lúc mình đã sợ điều đó như thế này đây...

Tại vì mình bỗng dưng nằm mơ thấy nó!

Đang trôi qua rồi, muốn cuồng nhiệt với nó, cuồng nhiệt ở đây không có nghĩa là cắm mặt vào công việc, vào kiếm tiền...mà muốn tìm và thể hiện những giây phút huy hoàng nhất của nụ cười, của tình yêu, của ngọn lửa đam mê nào đó, lúc nào cũng âm ỉ cháy trong huyết quản...Một ngày nào đó, bạn sẽ không thể đứng thẳng lưng, kiễng đôi chân của bạn lên để hôn vào trán người đàn ông của bạn, cũng không thể bất ngờ dùng cả hai tay ôm chầm mạnh mẽ từ phía sau...càng không thể quấn lấy nhau mà không mệt mỏi...
Có lẽ đến già mình vẫn thích ngủ với chồng...dù là lúc đó, chỉ để nhìn anh mà thôi! Nhìn cái người cũng đang già nua như mình, mà ngay cả ánh nhìn cũng không sáng và trẻ như xưa nữa...

###############

Khi mẹ nhìn con gái yêu của mẹ phổng phao, xinh đẹp, làn da căng nhựa, ánh mắt khao khát, tươi vui; mẹ có nghĩ về mẹ một thời con gái không? Mẹ có lúc nào đó khóc trong lòng, mong được trở về quá khứ ấy một lần?

Ôi, tuổi trẻ, chưa bao giờ đẹp và đáng giữ hơn thế này!

Ôi mẹ, con nhớ mẹ quá! Con khóc tùm lum cả rồi, nếu không phải vì thuộc bàn phím thì chắc con chẳng nhìn thấy gì mà gõ! Mẹ biết đấy, từ 5,6 tuổi, con đã không ngủ chung với bố mẹ nữa, nên đến giờ, khi nằm cạnh mẹ, hai mẹ con mình chẳng bao giờ nằm sát bên nhau, chẳng bao giờ ôm nhau. Nhưng mà bố mẹ yêu con, con tin là như thế!
Mẹ à, một ngày kia con sẽ theo chồng, sẽ không ở gần bên mẹ như bây giờ nữa. Con cũng sẽ làm mẹ, với tất cả những lo toan và yêu thương dành cho con mình, đến lúc ấy, con sẽ nghĩ về mẹ nhiều hơn, hay là không nghĩ nữa? Nhưng con hứa một điều, con sẽ về thăm mẹ thường xuyên, và mãi mãi không gì và không ai thay thế được vị trí số Một của bố mẹ trong trái tim con.

Con yêu mẹ, như là con đang yêu Bố vậy. Đã có lúc, Mẹ cho rằng con đứng về phía Bố, con bênh vực và chỉ bảo vệ Bố. Không phải, vì Mẹ rất quan trọng với con, vì Gia đình là điều không thể rời bỏ đối với con, con làm thế là để con có được cả Bố và Mẹ cho suốt cuộc đời. Đã mấy năm xa nhà nhưng con không thể sai được thói quen về nhà thường xuyên, vì bởi ở đó, có Hạnh phúc, có Bình yên. Và đã mấy năm, lúc nào con cũng nhớ nhà như cô sinh viên năm thứ nhất!

Ấy thế mà ra trường, con không có ý định về quê mình. Con xin lỗi, vì tuổi trẻ luôn thích làm những điều ngông cuồng và khẳng định mình. Con cũng muốn bon chen, con cũng không xa được cuộc sống đô hội. Ở đây có những công việc tốt cho con lựa chọn và thể hiện mình hơn. Ở đây, tuổi trẻ của con sẽ không đóng khung buồn tẻ. Ở đây có những cuộc vui xa xỉ, ở đây có những khoảng không cho con mơ mộng và miên man. Ở đây, có người con sẽ về làm vợ...sẽ sống một đời sống như Mẹ đã và đang...Trách nhiệm, trọn vẹn, thuỷ chung và chu đáo.

Hôm nay con được khóc đã đời, khóc dễ dàng và ý nghĩa.
Con ước gì đang ở nhà mình, con sẽ nấu một bữa trưa thật ngon, nhìn bố mẹ đi làm về, tuy không một lời khen, nhưng con biết là bố mẹ hài lòng. Con nấu ăn cũng được mà, hi...

thaison0803
03-06-2008, 11:25 AM
Ôi đọc xong bài này tôi cảm động quá! Đúng là cuộc đời này không ở đâu là bình yên cả. Mọi người đều thổn thức, trăn trở về nó. Đây là bài hát "Trái tim thổn thức (http://www.geocities.jp/buithaison_dothihong/musi c/Trai_tim_thon_thuc.swf)" nghe cũng cảm!

Admin
04-06-2008, 12:02 PM
Đêm qua nằm mơ mà rớt cả nước mắt trong giấc mơ...

Mơ thấy những người đã từng trẻ tuổi đến lúc phải già đi...già là đi không vững, tóc bạc, da nhăn...
Mình đang là người trẻ tuổi, nhưng đến lúc nào đó sẽ già, sẽ nhìn lại những seri ảnh thời thanh xuân mà nghĩ, mà nhớ, mà tiếc, mà khóc...
Ai cũng sẽ phải già, cũng sẽ phải ra đi mãi mãi...nhưng có những lúc mình đã sợ điều đó như thế này đây...

Tại vì mình bỗng dưng nằm mơ thấy nó!

Đang trôi qua rồi, muốn cuồng nhiệt với nó, cuồng nhiệt ở đây không có nghĩa là cắm mặt vào công việc, vào kiếm tiền...mà muốn tìm và thể hiện những giây phút huy hoàng nhất của nụ cười, của tình yêu, của ngọn lửa đam mê nào đó, lúc nào cũng âm ỉ cháy trong huyết quản...Một ngày nào đó, bạn sẽ không thể đứng thẳng lưng, kiễng đôi chân của bạn lên để hôn vào trán người đàn ông của bạn, cũng không thể bất ngờ dùng cả hai tay ôm chầm mạnh mẽ từ phía sau...càng không thể quấn lấy nhau mà không mệt mỏi...
Có lẽ đến già mình vẫn thích ngủ với chồng...dù là lúc đó, chỉ để nhìn anh mà thôi! Nhìn cái người cũng đang già nua như mình, mà ngay cả ánh nhìn cũng không sáng và trẻ như xưa nữa...

###############

Khi mẹ nhìn con gái yêu của mẹ phổng phao, xinh đẹp, làn da căng nhựa, ánh mắt khao khát, tươi vui; mẹ có nghĩ về mẹ một thời con gái không? Mẹ có lúc nào đó khóc trong lòng, mong được trở về quá khứ ấy một lần?

Ôi, tuổi trẻ, chưa bao giờ đẹp và đáng giữ hơn thế này!

Ôi mẹ, con nhớ mẹ quá! Con khóc tùm lum cả rồi, nếu không phải vì thuộc bàn phím thì chắc con chẳng nhìn thấy gì mà gõ! Mẹ biết đấy, từ 5,6 tuổi, con đã không ngủ chung với bố mẹ nữa, nên đến giờ, khi nằm cạnh mẹ, hai mẹ con mình chẳng bao giờ nằm sát bên nhau, chẳng bao giờ ôm nhau. Nhưng mà bố mẹ yêu con, con tin là như thế!
Mẹ à, một ngày kia con sẽ theo chồng, sẽ không ở gần bên mẹ như bây giờ nữa. Con cũng sẽ làm mẹ, với tất cả những lo toan và yêu thương dành cho con mình, đến lúc ấy, con sẽ nghĩ về mẹ nhiều hơn, hay là không nghĩ nữa? Nhưng con hứa một điều, con sẽ về thăm mẹ thường xuyên, và mãi mãi không gì và không ai thay thế được vị trí số Một của bố mẹ trong trái tim con.

Con yêu mẹ, như là con đang yêu Bố vậy. Đã có lúc, Mẹ cho rằng con đứng về phía Bố, con bênh vực và chỉ bảo vệ Bố. Không phải, vì Mẹ rất quan trọng với con, vì Gia đình là điều không thể rời bỏ đối với con, con làm thế là để con có được cả Bố và Mẹ cho suốt cuộc đời. Đã mấy năm xa nhà nhưng con không thể sai được thói quen về nhà thường xuyên, vì bởi ở đó, có Hạnh phúc, có Bình yên. Và đã mấy năm, lúc nào con cũng nhớ nhà như cô sinh viên năm thứ nhất!

Ấy thế mà ra trường, con không có ý định về quê mình. Con xin lỗi, vì tuổi trẻ luôn thích làm những điều ngông cuồng và khẳng định mình. Con cũng muốn bon chen, con cũng không xa được cuộc sống đô hội. Ở đây có những công việc tốt cho con lựa chọn và thể hiện mình hơn. Ở đây, tuổi trẻ của con sẽ không đóng khung buồn tẻ. Ở đây có những cuộc vui xa xỉ, ở đây có những khoảng không cho con mơ mộng và miên man. Ở đây, có người con sẽ về làm vợ...sẽ sống một đời sống như Mẹ đã và đang...Trách nhiệm, trọn vẹn, thuỷ chung và chu đáo.

Hôm nay con được khóc đã đời, khóc dễ dàng và ý nghĩa.
Con ước gì đang ở nhà mình, con sẽ nấu một bữa trưa thật ngon, nhìn bố mẹ đi làm về, tuy không một lời khen, nhưng con biết là bố mẹ hài lòng. Con nấu ăn cũng được mà, hi...

Đọc bài này xong xúc động tý khóc:((:((:((, từ nay chắc phải đi học và đi làm về đúng h mất ;));))

ekmapt
11-06-2008, 01:35 PM
Á à...đừng tưởng mình là Admin thì muốn gì cũng đc nhá, hm hm...cứ lạm dụng bản quyền thế hả? từ rày chăm chỉ mà về nhà, nhớ chưa? trừ những lúc...:x