YukiCenter-du học Nhật Bản tại Hà Nội

Thèm khô sặc

Chủ nhật, 17/03/2013 12:20

1,697 xem

0 Bình luận

(0)

0

Có lẽ trên đời này không có món ăn nào chế biến đơn giản cho bằng cá khô. Lại thêm dân làng chài nghèo nàn, đơn sơ, món ăn cũng mộc mạc.

Có lẽ trên đời này không có món ăn nào chế biến đơn giản cho bằng cá khô. Lại thêm dân làng chài nghèo nàn, đơn sơ, món ngon cũng mộc mạc. Chỉ cần vài cục than hồng sắp tàn lửa, thảy con cá sặc khô lên, trở qua trở lại vài lần, đem ra vừa xé vừa cho vào bát cơm trắng bốc khói là đã có một bữa ngon, no tức bụng vẫn cứ thòm thèm. Món này chẳng cần nêm nếm bất kỳ thứ gia vị nào, nhưng sẽ chẳng bao giờ tròn vị nếu không phải được nướng dưới bàn tay của mạ. Hình như tình yêu mới là thứ gia vị tuyệt đỉnh nhất cõi đời này, khiến cho con người ta dù đi đến bất cứ phương trời nào cũng vẫn cứ không thể quên hương cá sặc.



Nhưng nói về cá khô, đâu chỉ có cá sặc. Này là khô cá lóc dày thịt đem chặt miếng vuông rim với kha khá đường khiến người ta “say” ngay từ miếng gắp đầu tiên, này là khô cá hố thoạt trông toàn thấy xương nhưng khi đem chiên giòn thì chẳng thấy ai bỏ miếng xương nào, này là khô cá bống ngon đến lịm người, khô cá chỉ vàng rẻ bèo nhưng hương vị không hề “bèo”. Rồi thì khô cá lưỡi trâu, khô cá tra, khô cá đỏng, cá mối... Các bà, các cô thì vẫn cứ mê tít những con cá cơm, loại cá đen bé xíu chỉ như đầu tăm đem ngào với tí nước mắm chua ngọt. Loại cá cơm này thường ít mặn, chỉ cần ngâm nhanh nước ấm, để ráo rồi chiên trên bếp với kha khá dầu. Đợi đến khi thịt cá đã săn lại, đem gạn bớt dầu đi, để lửa thật nhỏ rồi cho hỗn hợp nước mắm giã với đường, tỏi, bột nêm, vắt thêm tí chanh, đảo qua đảo lại trên bếp là trong chốc lát đã có một món ăn gắp mãi không muốn thôi. Sau này vào các quán nhậu còn thấy cả gỏi cá khô đủ loại, nào là với dưa leo, với xoài, với thơm... nhưng đều trộn với nước mắm chua ngọt.

Mấy hôm nay trời nắng nóng, ngồi trong quán nhậu ồn ào, ngột ngạt, giữa những tiếng “dzô, dzô” bất tận và nhìn đĩa gỏi khô cá sặc đủ sắc màu bắt mắt, bỗng thấy nhớ da diết cái cảnh co ro, cúm rúm trong gian bếp rực hồng xa xưa, giữa tiếng cười rúc rích của em nhỏ giờ cũng đã lớn phổng phao bỏ quê lên thành phố, giữa giọng nói trầm ấm của người cha giờ đã khuất thật xa, giữa ánh mắt dịu dàng của mạ giờ đang mòn mỏi, trông ngóng... Chỉ muốn được trở về làng chài bình yên, sà vào lòng mạ mà thổn thức: “Mạ ơi, con thèm cá sặc khô!”.

Theo ihay

Danh mục bài viết Văn hóa ẩm thực

Đang tải dữ liệu loading