YukiCenter-du học Nhật Bản tại Hà Nội

Bún mắm Bạc Liêu

Thứ Hai, 20/07/2009 08:50

2,659 xem

0 Bình luận

(0)

0

Ngày đầu tiên dọn vào nhà mới, mẹ chồng quyết định đãi con cháu trong nhà món bún trứ danh: bún mắm Bạc Liêu

Bà lấy hũ mắm cá sặt mang lên từ vùng sông nước đổ ra nồi, trộn đều với chút đường và củ ngải giã dập. Bắc nồi mắm lên bếp, mẹ đun sôi, rồi cho lửa riu riu để con mắm rã xương. Sau đó, bắc nồi xuống, mẹ lại lọc mắm qua một tấm vải sạch, cho một ít vào nồi lớn, một ít vào nồi bé. Bà nói: "Đây chỉ mới là lần nấu thứ nhất. Nước thứ hai, phải bỏ thêm xương ống vào hầm thêm bốn tiếng nữa cho ra nước ngọt. Ở quê, mẹ luôn nấu nước thứ hai với cái nồi đất thật lớn. Chiếc nồi ấy mẹ quý lắm, nhưng bữa dọn nhà, mấy anh thợ sơ ý làm bể rồi. Giờ nấu bằng nồi inox, chẳng biết món bún có thành công không". Mẹ nhanh tay cuộn một nắm sả tươi thả vào nồi bún mắm...

Vặn lửa riu riu ở nồi lớn, mẹ thả tôm thẻ, đầu mực, cá lóc đã rửa sạch, cắt khoanh dài khoảng 10cm và một miếng thịt đùi to vào nồi nhỏ. Tôm, mực, cá, thịt chín, mẹ lần lượt vớt ra. Mấy chị em gái trong nhà xúm nhau mỗi người một tay: gỡ xương cá, cắt râu mực, thái thịt luộc... Thịt được thái thành từng sợi dài như ngón tay út, vuông vức, xinh xinh, trộn với thính, bì. Tôm, cá, mực làm xong, sắp lớp trên một chiếc đĩa to, một bên là thịt trộn thính, bì, trông thật bắt mắt.

Không giống món lẩu mắm hay bún mắm bày bán ở Sài Gòn rau sống cầu kỳ, nhiều loại. Rau ăn với bún mắm Bạc Liêu  chỉ là rau muống, hoa chuối bào, hẹ, giá, bông súng và một ít húng cây... Mẹ cười: "Lạ lắm nghe con, rau sống, ăn không chấm tương chao ngon đã đành, bỏ vào tô bún mắm, lại ngon kỳ diệu!".

Mẹ tôi nói không sai, khi nước dùng đã đậm đà, mẹ bắt đầu "bán bún". Chị em tôi mỗi đứa một công đoạn: người trụng bún, người bỏ thịt, cá, tôm, người vắt chanh... Rồi chuyền ra bàn ăn từng tô bún thơm lừng.

Món bún mẹ nấu ngon quá chừng. Mỗi muỗng bún đưa lên miệng là bao hương hoa, tinh túy tỏa lan: này là mùi mắm, mùi thính, mùi tôm, cá... cộng với chút cay cay của ớt, thanh thanh của chanh, vị thơm của hẹ, rau muống, bắp chuối, rau húng... 

Có ăn tô bún mẹ chồng nấu, tôi mới hiểu tình quê của bà, tình người nơi xứ sở Bạc Liêu lắm tôm nhiều cá, trong khi bà được sinh ra và trưởng thành ở một vùng quê xa lắc khác.

Hạnh Chi

Danh mục bài viết

Đang tải dữ liệu loading