YukiCenter-du học Nhật Bản tại Hà Nội

Canh lá lằng ăn một lần nhớ mãi

Thứ Hai, 13/02/2012 10:30

5,766 xem

0 Bình luận

(0)

0

Món ăn quê nhà. Có thể bạn ăn lần đầu sẽ cảm thấy đắng nhưng càng ăn bạn lại càng cảm thấy thích thú và mắc nghiện.

Tới mùa lá lằng, mẹ tôi lại mua rất nhiều về cắt nhỏ, phơi khô, gói ghém cẩn thận rồi để dành nấu canh trong suốt cả năm trời.

Thường ít ai có thể ăn được canh lá lằng nếu không phải là người bản xứ. “Một lần và mãi mãi” họ vẫn hay nói thế sau lần thưởng thức đầu tiên. Bởi nó rất đắng, đắng từ đầu lưỡi đến cuống họng. Vậy nhưng người dân quê tôi không biết từ bao giờ đã “nghiện” nó mất rồi. Vị đắng ấy tan nhanh và để lại một dư vị khó tả rất dài trong tâm khảm!
 
 canh lá lằng
 
Có người bảo rằng, quê mình còn khổ nên còn ăn thứ lá này. Nhưng cũng không hẳn phải thế, nhiều người đi tây đi tàu, họ đâu thiếu thứ gì để ăn nữa, nhưng mỗi lần về quê cũng phải ăn cho được món canh lá lằng. Và đi xa cũng không quên mang theo một bọc, thậm chí cả bì làm quà cho mình. Không ngờ vị đắng của thứ rau ấy lắm lúc lại làm cho người ta phải nhớ nhiều đến thế!
 
Tôi không biết vì sao người ta gọi loại lá này như vậy và cũng không rõ nó còn có tên gọi nào khác nữa hay không. Chỉ biết rằng ở trên rừng mới có. Nó trông giống lá khoai lang khi đã phơi khô.
 
Nấu canh lá lằng cũng đơn giản lắm. Vài trái cà chua phi mỡ để tạo màu, dăm con cá trích nướng đảo một lúc cho thấm mỡ và gia vị. Thêm nước nóng đun cho sôi già, rồi bỏ một nắm rau lằng. Ai ăn đắng kém thì đừng dại mà khuấy đũa vào nếu không canh sẽ rất đắng, đắng đến “tụt lưỡi” mới thôi. Mà cứ phải có bộ ba ấy canh mới ngon. Rau lằng phải có cá trích nướng, nếu chỉ có mỗi rau lằng thì món canh cũng vô duyên lắm.
 
Trong thời buổi bão giá, mâm cơm nhà nào ở quê tôi cũng không thể thiếu tô canh rau lằng. Bởi rau rẻ lắm, một ngàn đồng đã có mấy bó. Cá trích cũng có lẽ là loại cá rẻ nhất mà bà mẹ quê nghèo có thể mua, bỏ vào làn đi chợ của mình. Nhiều người đùa, cô gái nào muốn làm dâu quê tôi thì gắng mà tập ăn canh rau lằng.
 
Nhìn đứa trẻ ăn sột soạt bát canh một cách ngon lành, nghĩ cuộc đời có ngọt bùi thì cũng có đắng cay, phải chăng có thế thì con người ta mới “sống đậm” như vậy được!

Danh mục bài viết Văn hóa ẩm thực

Đang tải dữ liệu loading